1. thuatnguphaply

    thuatnguphaply Thuật ngữ pháp lý - Tự điển luật học

    Những cách tác động của pháp luật đến việc làm nảy sinh, xác lập, bảo vệ, phát triển hoặc phòng ngừa, ngăn cấm, hạn chế đến sự nảy sinh, tồn tại, phát triển các quan hệ xã hội trong những lĩnh vực hoạt động nhất định của nhà nước, xã hội và công dân. Phương pháp điều chỉnh của pháp luật được thực hiện bằng cách xác định rõ: 1) Mục đích của luật như: bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia - đối với pháp luật về quốc phòng, an ninh, phát triển kinh tế - đối với các luật về ngân hàng, tài chính, dân sự, vv. 2) Phạm vi đối tuợng điều chỉnh của luật - thường được thể hiện ở tên của pháp luật như luật về đất đai, luật về bảo vệ môi trường, luật nghĩa vụ quân sự, vv. 3) Địa vị pháp lý, quyền, quyền lợi, nghĩa vụ, trách nhiệm của các chủ thể trong quan hệ: như quyền, quyền lợi, nghĩa vụ, trách nhiệm của các quốc gia trong quan hệ quốc tế, của công chức trong luật hành chính, của nhà nước, của công dân trong các luật đất đai, luật dân sự, v.v. Phương pháp điều chỉnh của pháp luật được thực hiện theo các nguyên tắc quyền uy, nghĩa là phải tuyệt đối phục tùng như trong luật hành chính, luật hình sự hoặc nguyên tắc thỏa thuận, bình đẳng như đối với luật hôn nhân gia đình, luật dân sự, hoặc theo nguyên tắc tùy nghi lựa chọn - có nghĩa là pháp luật cho phép chủ thể pháp luật được phép lựa chọn một trong những cách xử lý mà pháp luật đã đề ra như có thể là đưa vào tài sản chung của vợ chồng hoặc giữ nguyên tài sản thuộc quyền sở hữu riêng trước khi kết hôn, thỏa thuận về các điều kiện trong khi ký kết các hợp đồng kinh tế, hợp đồng dân sự, vv. Việc lựa chọn được phương pháp điều chỉnh của pháp luật đáp ứng được các yêu cầu nghiêm minh nhưng mềm dẻo, không gò bó, xơ cứng đáp ứng đầy đủ các lợi ích: lợi ích quốc gia và phù hợp với thông lệ quốc tế, lợi ích quốc gia và lợi ích của từng công dân, lợi ích trước mắt với lợi ích lâu dài, phù hợp với tâm lý, đặc điểm truyền thống của dân tộc sẽ góp phần rất lớn vào việc phát triển mọi mặt của xã hội đồng thời chứng tỏ việc làm luật đã đạt đến trình độ phát triển cao, trình độ nghệ thuật.

    Tham khảo: Từ điển Luật học trang 378

Chia sẻ trang này